La deuxième femme
Người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi !
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con đuợc yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai…
Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.
Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi !
Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai…
Phan Thị Vĩnh Hà
La deuxième femme
Ne sois pas triste quand tu vois ton fils m’aimer,
Car avant d’être à moi, il t’appartient, maman.
Son amour de jeune homme, il me l’a donné,
Mais il t’aime toute sa vie durant !
C’est toi qui l’as mis au monde maman,
Ton image est gravée dans son cœur, dans son âme.
Et moi, si aimée de lui sois-je en ce moment,
Je ne suis que la deuxième femme…
Ne sois pas triste si, des matinées ou des soirées,
Je peux lui manquer plus que tu ne le fais.
Je ne suis pourtant qu’une brise pour ton fils,
Et toi, le port d’attache de sa vie.
Je ne suis qu’une brise fragile, maman,
Qu’une autre femme peut remplacer dans son coeur.
Mais il y a cet amour qui couve en douceur
Et qu’il réserve à toi uniquement !
Il peut finir sa vie avec moi, mais aussi
Me quitter dès demain et délaisser mon âme ;
Mais toi, il t’aime et t’aimera toute sa vie.
Je ne suis que la deuxième femme…