Je t’envoie du soleil
Gửi nắng cho em
Anh ở trong này chưa thấy mùa đông
Nắng vẫn đỏ, mận hồng đào cuối vụ
Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ
Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam
Muốn gửi ra em một chút nắng vàng
Thương cái rét của thợ cày, thợ cấy
Nên cứ muốn chia nắng đều cho ngoài ấy
Có tình thương tha thiết của trong này
Anh hiểu sức vươn của những cành đào
Qua giá rét vẫn đỏ hoa ngày tết
Như cây thông vững vàng trong giá rét
Em hãy làm cây thông xanh nghe em
Khi hai miền cùng vào một vụ chiêm
Hai vựa thóc cùng nặng tình của đất
Cùng vào mùa một ngày vui thống nhất
Hơn lúc nào anh hiểu thấu lòng em
Gửi nắng cho em, gửi nắng cho em
Gửi nắng về sưởi ấm những bàn tay
Bùi Văn Dung, Sài Gòn 12-1975 (nhạc Phạm Tuyên)
Je t’envoie du soleil
Ici, hiver imperceptible, soleil brillant,
Les pommes d’eau arrivent en fin de saison,
Le ciel de Saïgon est d’azur séduisant,
L’hiver du Sud, quelle merveille de saison !
Et je veux t’envoyer ce soleil flavescent ;
Compatissant au froid dur à vos paysans,
Je veux partager avec là-bas ces rayons,
Tout chauds et pleins de notre tendre affection.
J’apprécie tant l’essor des branches de pêcher,
Qui malgré le grand froid éclosent pour le Têt ;
Comme le sapin résiste bien dans l’hiver,
J’aimerais tellement que tu sois ce sapin vert !
Deux parties du pays, nos deux greniers à riz,
Réjouis d’être enfin une seule patrie,
Mènent ensemble la première moisson de l’année,
Alors je pénètre ton cœur plus que jamais.
Je t’envoie du soleil, tous ces rayons dorés :
Que vos mains travailleuses en soient réchauffées.
Saïgon 12-1975
Commentaires fermés

