Le vase brisé
Le vase brisé
Le vase où meurt cette verveine
D’un coup d’éventail fut fêlé ;
Le coup dut effleurer à peine :
Aucun bruit ne l’a révélé.
Mais la légère meurtrissure,
Mordant le cristal chaque jour,
D’une marche invisible et sûre
En a fait lentement le tour.
Son eau fraîche a fui goute à goute,
Le suc des fleurs est épuisé ;
Personne encore ne s’en doute,
N’y touchez pas, il est brisé.
Souvent aussi la main qu’on aime,
Effleurant le cœur, le meurtrit ;
Puis le cœur se fend de lui-même,
La fleur de son amour périt ;
Toujours intact aux yeux du monde,
Il sent croître et pleurer tout bas
Sa blessure fine et profonde,
Il est brisé, n’y touchez pas.
Sully Prudhomme
Chiếc bình hoa vỡ (traduction provisoire)
Chiếc bình tiên thảo trước để bàn,
Quạt ai chạm phải khiến hoa tàn.
Sượt nhẹ thôi bình kia chỉ rạn,
Chẳng tiếng động nào có ai hay.
Nhưng vết rạn nhỏ ngày qua ngày,
Lặng lẽ lan sâu pha lê ấy.
Dần lan nên chẳng ai nhận thấy,
Bình kia rồi nứt rạn vòng quanh.
Nước bên trong từng giọt rỉ nhanh,
Cành hoa mới dần đâu còn nhựa,
Bình không tốt nữa, chẳng ai ngờ.
Đừng động vào, pha lê đã vỡ!
Nhiều khi bàn tay mình thương nhớ,
Lỡ chạm vào rạn nứt trái tim.
Tim rạn rồi… dần tự vỡ thôi,
Hoa tình tàn theo đó ai ơi.
Vẫn vẹn nguyên dưới mắt người đời,
Nhưng trong tim chơi vơi thầm khóc,
Vết thương lòng dần nặng than ôi.
Đừng động vào, tim đã vỡ rồi!