L’enfant
Đứa bé
Trong đêm một bàn chân bước
Bé xíu lang thang trên đường
Ánh mắt buồn, mệt nhoài của em
Em rất buồn vì em không biết đi, đi về đâu…
Cuộc sống mưu sinh
chỉ làm em qua cơn đói từng ngày
Vì em không cha, vì em đã mất mẹ
Thương đau vẫn là đau thương…
Em mơ một vì sao sáng
Dẫn lối em trên đường đời
Dẫu biết rằng chỉ là giấc mơ
Đã lâu rồi em đã không, không có tình thương…
Nhìn thấy ai ai cũng đều vui bên mẹ cha
Giọt lệ em tuôn rơi, hòa tan với nỗi buồn
Bước đi trong chiều mưa…
Hãy lau khô cuộc đời em
Bằng tình thương, lòng nhân ái của con người!
Và hãy lau khô giọt nước mắt trong lòng em
Bằng tất cả trái tim con người Việt Nam!
Minh Khang
L’enfant
Dans la nuit errent deux pieds,
Tout petits, sur le chemin enténébré.
Yeux tristes et plus qu’épuisés,
L’enfant se désepère de ne savoir où aller…
Chaque jour chercher sa subsistance,
De quoi tout juste masquer sa faim,
Il n’a point de parents, il est orphelin,
La souffrance reste la souffrance…
L’enfant rêve d’une étoile brillante
Qui le guiderait sur ce long chemin,
Mais ce n’est qu’un rêve, il en est conscient,
Lui qui manque toujours d’affection et de soins…
Il voit les autres, joyeux avec leurs parents,
Ses larmes se fondent avec son chagrin,
Dans le soir pluvieux il va marchant…
Essuyons la vie mouillée de l’enfant
Par notre amour et notre affection !
Séchons ses larmes de chagrin
Par tous nos cœurs vietnamiens !